TÒA THÁNH ÐẠI ÐẠO TAM KỲ PHỔ ÐỘ
—– (Ðệ Lục Niên)
Số: 11
CHÂU TRI
– Cho Chư Chức Sắc Thiên Phong,
– Chư vị Chủ Thánh Thất,
– Chánh Phó Trị Sự và Thông Sự,
– Chư Ðạo Hữu lưỡng phái,
Chư Hiền Hữu,
Trong 5 năm rồi, nền Ðại Ðạo biết bao khổ não truân chuyên mà tai nạn còn chưa dứt!
Ôi! Mới rồi đây, trong bị Tà quyền tàng ẩn, xô cho chúng ta dang nhau, kẻ tính độc quyền, người toan tự lập, cắn rứt nhau như kẻ khác nhà, gà riêng ổ.
Ngoài người chưa rõ chơn lý Chánh Truyền của Ðại Ðạo Tam Kỳ Phổ Ðộ, lại nghe nội công, vì hờn riêng mà phản đối, nên đem lời kích bác Thánh Giáo.
Ấy cũng một hồi thử thất, một lúc khảo căn tu. Khuyên chư Ðạo Hữu chớ sờn chớ rúng, bền lòng chặt dạ, dìu dắt nhau qua khỏi sông mê.
Ðạo khai để tạo thế, sửa đời. Có thiếu mới có tạo, có hư mới có sửa. Vậy thì cái khổ tạo thế, sửa đời vẫn là phận sự của chúng ta đã hẳn. Phải biết phận mình mới an tâm, tỉnh trí, liệu thế chuyển xây. Ðã khó ắt có hay đã gay thì có thuận, bền chí xem mảy mún cơ đời.
Ðã lâu rồi Ðức Lý Giáo Tông cho biết cuộc biến của Ðạo ngày nay.
Xin xem bài thơ dưới đây thì rõ:
Màn trời đặng vẹt ngút mây trương,
Bước đến đài hoa thấy tỏ tường.
Ngọc sáng non Côn đà gặp nẻo,
Lối mòn động Bích chớ lầm đường.
Chánh tà hai nẻo tua tìm chước,
Hư thiệt muôn phần gắng định phương.
Mê tỉnh chuông khua, phân biệt tiếng,
Rừng thiền nô nức loáng mùi hương.
Kế đây tôi xin nhắc Chư Hiền Hữu:
Lời chê bai kích bác là thường tình, thế sự, mình cứ mắt ngơ tai điếc, lo tuân theo y Tân Luật mà hành đạo thì đủ rồi, vì Tân Luật làm cơ qui nhứt của Tam Giáo.
Kể từ ngày ban hành Tân Luật Ð.Ð.T.K.P.Ð., thì Ngọc Hư Cung và Lôi Âm Tự đã bác Cựu Luật và Cổ Pháp.
Tôi xin sao lục Thánh Ngôn của Thầy hồi năm Bính Dần ra sau đây, xin Chư Hiền Hữu coi và chiêm nghiệm thì hiểu rõ cái tôn chỉ của Ðại Ðạo Tam Kỳ Phổ Ðộ:
Ngày 14 tháng 7 năm Bính Dần
Ðàn tại Vĩnh Nguyên Tự
NGỌC HOÀNG THƯỢNG ÐẾ
VIẾT CAO ÐÀI GIÁO ÐẠO NAM PHƯƠNG
Hỉ Chư Môn Ðệ,
Lịch: Mời cả Chư Môn Ðệ Minh Ðường của Thầy ra nghe dạy.
Cười … Các con đừng quấy tưởng rằng vì chia Phái, mà riêng Ðạo. Thầy cắt nghĩa các con nghe.
Nguyên từ buổi bế Ðạo, tuy Chánh Pháp ra cũ mặc dầu, chớ kỳ trung thọ đắc kỳ truyền, luật lệ tuy cũ, chớ Ðạo vẫn như nhiên, do công đức mà đặng đắc Ðạo cùng chẳng đặng, nhưng mà có một điều là Ngọc Hư Cung bác luật, Lôi Âm Tự phá cổ, nên tu nhiều mà thành ít. Vì vậy cho nên các con coi thử lại từ hai ngàn năm nay bên Á Ðông đã đặng bao nhiêu Tiên, Phật. Các con duy biết có một mình Huệ Mạng Kim Tiên mà thôi. Mạng đổi, chớ luật lệ chưa hề đổi, vì vậy, Thầy buộc các con tùng Cựu Luật, đặng qui phục Tam Giáo làm một.
Các con coi nghĩ sự tu hành khổ hạnh dường nào, đời mạt kiếp nầy dữ nhiều lành ít. Nếu Thầy chuyển pháp lại, thì chưa ai tu đặng trọn Ðạo, nên Thầy lựa Ngọc Ðầu Sư trong hạng thiếu niên mới có đủ công phổ độ. Trong phần nhiều các con chưa vừa lòng cho LỊCH ngồi địa vị ấy, cho nên có điều cản trở trong sự truyền Ðạo. Thầy cũng nhìn như vậy, song vì tiền kiếp LỊCH là nhờ đức TIỂNG, nên Thầy mới phú thác cái trách nhiệm tối đại ấy cho nó. Các con đều có Chức Sắc chẳng lớn thì nhỏ, đều thọ Thiên Phong nơi Thầy.
Cứ giữ gìn phẩm vị các con, nhưng Thầy có một điều yếu thiết là cầu các con lập nhiều công quả nơi trường Thầy sáng tạo cho khỏi phế hủy nửa chừng. Các con khá gìn luật lệ cho tới ngày Thầy lập thành Tân Luật. Thành cùng chẳng thành, cũng do tại nơi Thầy. Ðương lúc Thầy khởi Ðạo, thì luật pháp rẻ rúng đặng dụ kẻ biếng nhác. Các con đừng phế phận.
Thầy ban ơn cho các con.
THĂNG
Ngày nay Ðại Ðạo lại ban hành Pháp Chánh Truyền Chú Giải, thì Tân Pháp đã đoạt đặng.
Xin Chư Ðạo Hữu, Ðạo Tỷ, Ðạo Muội lãnh mà coi, thì rõ huyền bí trong Ðạo.
Về việc Hành chánh trong Ðạo, thì có Nghị Ðịnh của Ðức Giáo Tông phân quyền rành rẽ cho Chức Sắc Thiên Phong.
Xin Chư vị Thiên Phong rán lo sắp đặt Chánh, Phó Trị Sự, và Thông Sự cho có quyền đặc biệt.
Mỗi làng, cử một Chánh Trị Sự.
Mỗi xóm có một Phó Trị Sự và một Thông Sự coi dìu dắt mấy chục Ðạo Hữu, phải biên tên họ ra và ký tên trong sổ.
Chánh Phó Trị Sự và Thông Sự cứ lo khuyên Ðạo Hữu làm lành lánh dữ, đừng dự vô cuộc loạn ly hay là việc chi trái đường đạo đức. An phận tùy duyên, lo làm ăn, khi rảnh thì sùng bái Trời Phật.
Thường ngày được vậy, thì khỏe khoắn tinh thần, đã yên lòng mình thì chớ, lại thuận lý Trời, xưa nay, thung dung tự toại, an nhàn, vui vẻ mà ngâm câu của Thánh Hiền đã dạy:
Giàu ngày ba bữa khó ba chiều,
An phận là hơn hết mọi điều.
Khát uống trà mai, hơi bát ngát,
Nực kề hiên trước, gió hiu hiu.
Giang san tám bức là tranh vẽ,
Hoa thảo bốn mùa ấy gấm thêu.
Ðỏng đảnh khuya nằm, sớm thức,
Khác chi dân thuở đời Nghiêu.
** *
Hôm mai gió thổi hiu hiu,
Cỏ hoa là bức gấm thêu nên đồ.
Thanh u sẵn cảnh bốn mùa,
Lựa là cứ chốn giang hồ mới vui?
Cảnh ưa, lâu cũng quen mùi,
Bên song hóng mát, nhớ người hòa thi.
Hẹp hòi nào sá quản chi,
Phen thì dặm liễu, phen thì ngần mai.
. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
Vắn tắt ít lời khuyên nhủ, xin Chư Ðạo Hữu lãm tường.
Tòa Thánh, Rằm tháng 2 Tân Mùi.
Thượng Ðầu Sư
THƯỢNG TRUNG NHỰT