Ai Ðiếu
THƯỢNG PHẨM CAO QUỲNH CƯ
Ðăng Tiên ngày mồng 1-3 Quí Tỵ (10 Avril 1929).
Quí Ông, Quí Bà,
Chư Ðạo Hữu lưỡng phái,
Ngày mồng một tháng nầy vì phận sự tôi phải đi Nha Mân, qua mùng hai tôi đi Vũng Liêm cùng Hiền hữu Ngọc Trang Thanh.
Lúc thượng lộ lòng tôi bắt buồn bực không kể xiết. Tôi thầm hỏi: “Mình đi lo việc đạo, cớ sao không đặng vui như mấy lần khác?“
Sáu giờ rưỡi chiều tới Thánh Thất Vũng Liêm, có Hiền hữu Thái Thơ Thanh, Thượng Giảng Thanh, Thượng Lân Thanh hành lễ vừa rồi chạy ra liền nói:
– Thượng Phẩm décédé.
Nghe qua dường như sấm nổ, người dầu gan sắt, dạ đồng nghe tin nầy cũng bắt động tình thương xót, huống chi tôi cùng Ðức Cao Thượng Phẩm trong mấy năm dư cùng nhau keo sơn gắn chặt, thọ thánh chỉ của Ðấng Chí Tôn đi phổ thông Ðại Ðạo Tam Kỳ Phổ Ðộ.
Nay: Người ly trần cỡi hạc về quê, kẻ nhơn thế còn lo độ chúng.
Khiến cho ta nghĩ:
Nhiều bậc công hầu vương bá, tài lực biết bao, mà chừng Trời không ngó cũng chác sầu tây.
Nay một Ðấng hiền lương đạo đức, chừng Trời kêu đến phải mau hồi cựu vị.
Ấy chỉ rõ quyền Chí Tôn rất lớn lao vô cực, vô đại, mà thương hại cho những người vô đạo đức không suy xét lời Thánh Hiền: “Vạn ban đô thị mạng, bán điểm bất do nhân“.
Ấy chỉ rõ Thiên cơ.
Thời kỳ Thầy lập Ðạo vô vi.
Hồi chưa khai Ðạo nhơn sanh còn phàm, nên mượn xác phàm của Tín đồ, Thầy độ rỗi chúng sanh. Nay Ðạo thành có người lập đặng chí Thánh.
Thượng Phẩm là Ðạo phải trở lại Thiêng liêng chi vị đặng đem các chơn hồn vào cửa Thiên.
Suy xét kỹ đâu dám để dạ ưu phiền.
Trách là trách trong Ðạo còn nhiều người tật đố làm cho trong Ðạo nhiều phen bất hòa, khiến thuyền Bát Nhã gần ra khỏi bến.
Than ôi! Nhiều người lấy sức lực phàm phu, không lòng từ bi bác ái, giành xé nhau vì chút quyền vô vị nơi trần thế đây mà làm cho lắm người tâm thành trí vẹn, may chút nữa phải mỏi lòng đạo đức.
Than ôi! Một năm qua rồi nhìn Ðền Thánh như cảnh sầu bi, xem nền Ðạo giống nhà vô chủ!
Kìa cây sầu lá xủ!
Nọ cỏ úa sương gieo!
Thiên ý muốn một điều là phải ăn năn sám hối, ai có lỗi mau mau tự hối cải, tập từ bi bác ái nhịn nhục nhau thì Ðạo mới hòa.
Thầy chỉ rõ: Thiên cơ đã định đều cũng kết một cuộc tương thân tương ái.
Tuy Thượng Phẩm về cùng Thầy là nơi phước hạnh không chi sánh kịp.
Non chiều phụng gáy,
Ðộng Thánh qui chầu.
Là nơi u nhàn cực lạc.
Song nhìn còn tại thế: Một Từ Huyên bóng xế trăng lờ, lại gặp cảnh tre già khóc măng, nhớ con thảo biết bao tình thảm thiết.
Vợ hiền lương lẻ bạn giữa đường,
Mà cuộc gia thê trăm bề quạnh quẻ.
Không xiết nỗi thương!
Ôi! Chiếc nhạn kêu thu cũng là một cảnh sầu nơi trầm luân khổ hải nầy.
Một con thơ còn bơ vơ nơi đất khách, sau dầu bước đặng thang mây, vinh qui bái tổ, ôm Tháp nầy khóc than.
Nhớ cha hiền đà cỡi hạc qui Tiên,
Mẹ góa con côi trăm bề eo hẹp.
Ấy gương nâu sòng chập chồng trên một nền nhà đạo đức.
Ðạo lập thành người chí Thánh đâu ngỡ ngó ngơ.
Hỡi ôi! Thương thay!
THƯỢNG TRUNG NHỰT