ÐẠI ÐẠO TAM KỲ PHỔ ÐỘ
(Ðệ Bát Niên)
TÒA THÁNH TÂY NINH
Tòa Thánh, ngày 24 tháng 5 năm Nhâm Thân
(Le 27 Juin 1932)
Kính cùng Chư vị Thiên Phong Nam Nữ,
Chư vị Chủ Thánh Thất, cùng Chức Sắc
và Chư Ðạo Hữu lưỡng phái.
Chư Hiền Hữu, Chư Hiền Muội,
Từ ba tháng nay tôi mang bịnh, nên phải an nghỉ không đặng gần gũi với Chư Hiền Hữu và Chư Hiền Muội.
Trong lúc tôi an nghỉ thì tôi có suy xét, thấy ba phương diện trong căn bịnh của tôi:
1/. Một phương diện là theo căn số của tôi năm nay phải mang nạn to, mà nhờ có tu, nên Trời độ qua khỏi nạn, điều cũng phải mang bịnh một ít lâu, ấy là cân công bình thiêng liêng.
2/. Một phương diện thứ nhì nữa, là tôi có tội với Thần Thánh Tiên Phật vì cầm mối Ðạo không vững, nên phải đau chốc ba tháng.
3/. Một phương diện thứ ba là cơ thử Thánh, coi có ngã lòng đổi chí chăng? Và coi trong nền Ðạo có kết mối thương tâm bác ái chăng?
Phép Trời Phật mầu nhiệm, hư hư thiệt thiệt chúng ta mang nặng xác phàm làm sao hiểu thấu.
Có lời Thánh Giáo của Ðức Lý Giáo Tông ngày mồng 5 tháng 11 năm Canh Ngũ (24 Décembre 1930) dạy rằng:
“Lão nên nói rõ rằng: Cơ thưởng phạt của Thiên thơ thì lắm điều trái hẳn với trí người tưởng tượng. Có nhiều khi lấy cơ thưởng của hữu hình mà làm hình phạt vô vi, mà cũng có khi lấy phạt hữu vi mà thưởng thiêng liêng công nghiệp. Vậy cái thưởng cái phạt của Lão dùng điều đình Thánh Giáo, nhiều khi chư Hiền Hữu, chư Hiền Muội không phương thấu lý đặng, nên khá dè chừng, đừng vội luận nhảm bàn khùng mang tội thiêng liêng rất uổng”.
Trong buổi tôi mang bịnh, tôi thấy rõ trong nền Ðạo có thân mật cùng nhau và bác ái với nhau lung lắm: Ðạo Hữu mỗi nơi xa Tòa Thánh không thể viếng thăm tôi đặng thì cũng đồng tâm rập trí với nhau đặng cầu nguyện cùng Ðại Từ Phụ cho tôi mau lành mạnh, đặng dìu dắt chư Ðạo Hữu lưỡng phái. Còn chư Ðạo Hữu lưỡng phái ở Tòa Thánh hay là ở gần Tòa Thánh cũng vậy đều lắm công phu trong việc nuôi dưỡng tôi và thuốc thang không ngớt, không giờ khắc nào mà chị em anh em không lo cho tôi.
Hồi ở thế, tôi cũng gần nhiều bậc quan lớn, nghiệp cả ngôi cao, và gần nhiều nhà phú hào có sẵn tay chơn bộ hạ nhứt hô bá ứng, mà mấy bậc ấy không đặng ân huệ của Trời ban, khiến cho nhơn sanh thương đều cả như tôi ngày nay vậy. Ấy là ân của Ðại Từ Phụ ban cho những người bỏ dữ theo lành, thuở nay trong nước Nam ta chưa đặng thấy mối thương tâm như ngày nay vậy. Thiệt là từ hồi tạo Thiên lập Ðịa tới giờ chưa thấy sắc dân nào được ân huệ như vầy.
Xin chư Hiền Hữu lưỡng phái phải rán chiêm nghiệm ân huệ quí báu vô giá trị của Thầy rưới cho trong nền Ðạo. Trước lui sau tới cũng đều được vậy.
Tôi mới vừa đặng khỏe trong một tuần nay nên rán đặt mấy lời cảm tạ lòng bác ái thương tâm của cả trong nền Ðạo, cầu nguyện xin Ðức Ðại Từ Bi ban ân lành cho chư Ðạo Hữu lưỡng phái.
Luôn dịp, tôi xin cắt nghĩa cơ thử Thánh hơn một năm rồi cho chư Hiền Hữu rõ.
Khi có một mình tôi lo việc hành chánh tại Tòa Thánh, tôi có nói trước như Châu Tri số 48 ngày 2 Aout 1930 kế đây để chư Ðạo Hữu lưỡng phái rõ:
Số: 48 ÐẠI ÐẠO TAM KỲ PHỔ ÐỘ
(Ðệ Ngũ Niên)Tòa Thánh, le 2 Aout 1930.
Kính cùng Chư Ðạo Hữu lưỡng phái,
Buổi nầy là lúc thử Thánh, cho nên có xảy ra nhiều trở ngại bước đường của Ðạo và tai nạn của Chư Ðạo Hữu.
Vậy Chư Ðạo Hữu hãy giữ lòng gan dạ sắt của Thầy đã un đúc bấy lâu mà chống chỏi với những cơ thử Thánh đó, thì sẽ đi cùng bước Ðạo.
Có nhiều Ðạo Hữu chẳng quản khó nhọc mà ra công đi khuyến nhủ Chư Ðạo Hữu cho đặng tâm thành đức vẹn, ấy là một sự công quả rất lớn lao.
Nay kính,
Thượng Ðầu Sư
Chưởng Quản Toà Thánh
THƯỢNG TRUNG NHỰT
Sau Châu Tri nầy mấy tháng thì khiến có việc làm cho nền Ðạo phải chinh nghiêng trắc trở mường tượng như thuyền Bát Nhã bị bão tố chơi vơi giữa biển, người cầm lái phải ngất ngơ ngất ngưỡng.
Thiên cơ phải vậy. Thầy có tiên tri ngày 20 tháng 6 năm Bính Dần. Lời Thánh Giáo của Thầy có in trong Thánh Ngôn Hiệp Tuyển trương 31 và 32.
Tôi cũng xin tỏ cho Chư Hiền Hữu rõ biết rằng khi Ðức Lý Ðại Tiên tái cầm quyền Giáo Tông, Ngài thấy Tà quái lẫn lộn trong nền Ðạo nhiều lắm, nên Ngài làm cho chường mặt những người phá Ðạo rõ ràng cho chư Ðạo Hữu ngó thấy xa lánh.
Có Thánh Giáo của Ngài, tôi xin sao lục dưới đây cho Hiền Hữu xem tường tận:
BỬU ÐIỆN TÒA THÁNH, ngày mồng một tháng 7 năm Tân Mùi (14 Aout 1931).
ÐẠI ÐẠO TAM KỲ PHỔ ÐỘ, LÝ GIÁO TÔNG
Chào Chư Hiền Hữu, Chư Hiền Muội. Có Ðấng CHÍ TÔN ngự, Chư Hiền Hữu, Chư Hiền Muội mừng Người.
Thượng Trung Nhựt, nay Lão đã nhượng nửa quyền hành cho đó, là cố ý để mắt coi Hiền Hữu đáng phận cùng chăng? Lão đã hạ mình bỏ quyền Nhứt Trấn, lãnh việc Giáo Tông mà lập vị cho đoàn em bước đến. Lão đã lắm phen thấy điều khó khăn, mắc mỏ của phần ấy nên ra tay giục loạn đặng phân rõ Chánh Tà hầu giúp phương cho Hội Thánh trừ khử.
Lão để mắt coi cái công bình phàm của Chư Hiền Hữu giữa TÒA TAM GIÁO là dường nào. Lão lại còn thấy công bình thiêng liêng mà để phương cho mỗi phạm nhơn cải lỗi lấy mình, ấy là thể lòng từ bi của CHÍ TÔN, bằng chẳng thì Lão đã hạ cơ trục xuất cả thảy. Chư Hiền Hữu đừng tưởng lầm rằng: Vì Ðạo chinh nghiêng mà buộc Lão tùng Ðời, ấy là lời tiên ngôn của Lão đã hứa quyết.
Hiền Hữu làm thế nào cho vừa trách nhậm thì làm cho Lão xem thử.
. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
Bởi Thiên cơ tiền định, nên nền Ðạo phải chịu truân chuyên cả năm rồi. Cũng một phương khảo đảo làm cho chúng ta phải từ tâm mà xét lỗi của mình.
Tôi hằng nói:
Nội trong nền Ðạo từ lớn chí nhỏ ai cũng có lỗi, ai cũng có sai lầm, vì lòng nôn nóng lo cho Ðạo không thành lập, sợ để trò cười nơi thế.
Từ bảy năm rồi chúng ta đây như một đám học sanh, từ thuở nay bị trò đời dìu dắt, vùi trong cuộc vinh huê phú quí, ham mùi chung đỉnh bả vinh hoa, tranh tranh đấu đấu, khoe tài trí, có biết Ðạo là gì? Tu làm chi? Nhờ Ðại Từ Phụ thấy bầy con dại đang chui trong hang sâu vực thẳm, bị lượn sóng vô tình gần chụp lấy, Thầy ngồi Huỳnh Kim Khuyết chẳng an nên lo phần thức tỉnh đám thơ ngây, lùa chúng ta vào trường học Ðạo.
Bầy con hoang xa cách bấy lâu mới đem về đặng. Bởi câu PHỤ MẪU ái tử vô ngằn nên Cha khó dạy con, Thầy mới giao cho Ðức Lý Ðại Tiên dạy bảo mấy năm vừa sửa tánh hoang đàng, táo bạo chút ít, kế tới kỳ thi chấm công quả Ðức Lý Ðại Tiên sắp từ bực cho có đẳng cấp mà dạy thêm, ngỏ hầu nhập trường Cao Ðẳng, chớ nào có một ai trong sạch lập thành chí Thánh.
Công lao của Ngài đáng mấy với lũ con hoang của Thầy.
Tội câu kết muôn năm uế trược đầy mình, mới tắm ít gáo làm sao sạch đặng. Công trình Từ Phụ như thế mà cũng chưa vừa lòng làng xa mã. Than ôi! Có kẻ trốn trường bỏ học (nhập môn rồi không thờ không hành đạo) lắm người tính làm reo (grève) phá Ðạo, chuyên quyền tự lập, dỗ dành những người tâm thành đức vẹn theo mình đặng tôn mình là một ông Tôn Sư tại thế. Tội tình biết mấy! Xa Thầy tách bạn, theo tình mới, bỏ nghĩa xưa, là người phi nghĩa, vương nhơn chi ác, bán cú phi ngôn tổn bình sanh chi đức.
Biết như vậy, chớ tôi vừa thức tỉnh nghĩ lại ai cũng còn mang nặng xác phàm sao cho khỏi lầm lạc nên tôi cũng cất đầu lạy xin anh em chị em dứt tánh phàm, rèn lòng nhẫn nại khỏa lấp các việc tình tệ xưa nay trở lại Tòa Thánh thìn lòng học Ðạo ngõ hầu trở về cùng Ðại Từ Phụ kẻo Người trông đợi.
Tôi cũng phát nguyện cùng Ngọc Hư, nghiêng vai gánh vác tội chung của chúng ta hết, dầu tôi phải chuyển thế đời đời công quả đặng chuộc tội cho cả thảy con cái của Thầy thì tôi cũng cam lòng chịu, miễn cho cả thảy về cùng Thầy, thì tôi cũng phỉ nguyện ở chốn nầy độ chúng.
Lòng trông Ðạo Hữu thứ dung,
Hiệp nhau lo Ðạo hưởng chung phước Trời.
Nay kỉnh đốn,
Thượng Ðầu Sư
THƯỢNG TRUNG NHỰT