Tiểu Sử ÐỨC QUYỀN GIÁO TÔNG THƯỢNG TRUNG NHỰT

Lễ Ðại Tường Ðức Quyền Giáo Tông và tường thuật của dư luận báo chí (Do Tạp chí Ðại Ðạo số 5 Janvier 1937 tường thuật).


LỄ ÐẠI TƯỜNG
CỦA ÐỨC QUYỀN GIÁO TÔNG THƯỢNG TRUNG NHỰT

Tưởng từ ngày khai Ðạo đến giờ, chưa có cuộc lễ nào long trọng bằng, và đối với các lễ lớn ngoài đời, cũng chưa có lễ nào hơn được.

Trên một tháng trước ngày lễ, Chức Việc và Ðạo Hữu các nơi đã lần lượt về Tòa Thánh đặng công quả về các việc sắp đặt tại Ðại Ðồng Xã. Ngày mùng 8, số về trước kể về Nam Nữ và đồng nhi có trên một ngàn rưởi, làm cho quang cảnh tại Tòa Thánh rất nên náo nhiệt và vui vẻ vô cùng.

Ban ngày thì lớp lo xây dựng cho hoàn thành Báo Ân Từ, lớp phá hai bên rừng Thiên nhiên, lớp khai đường đắp lộ, lớp cưa cây, cất giàn, đóng cầu, lớp vẽ sơn thủy, lớp may cờ.v..v… Chiều thì mấy vị Giáo Viên, Thơ Ký và Giáo Nhi dắt đồng nhi Nam Nữ ra dượt lễ mừng Ðạo. Tối thì nào là tập Lễ Sĩ, nào là tập học sanh trường Ðạo Ðức diễn tuồng Thánh Tâm Ái, nào là Thuyết Ðạo.v.v… Trọn ngày từ sớm mơi tới khuya đi đến đâu cũng thấy Ðạo Hữu lo làm việc rất hăng hái.

Càng đến gần ngày lễ thì Ðạo Hữu lại về càng đông, cái quang cảnh càng rộn rịp, nhưng vẫn được ở luôn luôn trong một bầu thanh khí nồng nàn mùi hòa ái. Quả thật một cảnh Bồng Lai ở một góc trời Nam ta vậy.

Ðạo Hữu các nơi về đều hân hoan là vì thấy trong một thời gian rất ngắn và giữa lúc nền kinh tế trong xứ bị khó khăn mà Hội Thánh rán tạo lập được nhiều nơi đẹp đẽ.

Tới Tòa Thánh đã thấy được một cái cửa vô đồ sộ, kế ở bên trong hai nhà kỷ niệm Nam Nữ rất ngộ nghĩnh. Từ cửa vô tới Ðại Ðồng Xã, tới Giáo Tông Ðường, Hộ Pháp Ðường, Báo Ân Từ.v.v… thì cờ Ðạo phất phới xem rất vui mắt.

Công cuộc sắp đặt tại Ðại Ðồng Xã có trật tự và oai nghiêm lắm.

Ngang qua cái hầm Bát Quái trước Tòa Thánh có bắt một cái cầu rộng lớn mà Ðạo Hữu đều gọi là Ngân Hà Kiều. Qua cầu rồi tới một cái cửa Tam Quan bề cao trên bảy thước, bề dài 12 thước, trên hết có vẽ thật lớn mấy chữ “Ðại Ðồng Xã và Place de la Fraternité universelle”. Trên đầu cửa giữa có để năm “1925 – 1936”, hai bên là hai câu liễn Giáo Tông như vầy:

“Giáo hóa nhơn sanh nhựt nhựt trung tâm qui thiện quả”.
“Tông khai tăng chúng thì thì trọng Ðạo hiệp chơn truyền”.

Hai cửa vô hai bên là cửa “Nữ Phái” và “Nam Phái” trên có vẽ nhành nho có lá và trái để thể Tinh, Khí, Thần hiệp nhứt.

Hai bên cửa giữa có treo những hình của Ðức Quyền Giáo Tông một bên về phần đời, một bên về phần Ðạo của Ngài. Hai bên cửa Nam Nữ thì treo hình lễ an táng của Ngài. Cả lịch sử vẻ vang của Ngài đều bày giải rõ tại đó cho mỗi người đều được biết.

Vào khỏi cửa Ðại Ðồng Xã rồi thì thấy chính giữa sân một cây cờ Ðạo rất lớn, cờ màu trắng có ba vòng xanh, vàng, đỏ kết tréo ngang thể Tam Giáo qui nhứt.

Ở mút đầu sân Ðại Ðồng là đài Cửu Trùng Thiên bề cao 9 thước, bề dài 20 thước, chính giữa có một chữ VẠN màu vàng thật lớn, trên hết là bức chơn dung của Ðức Quyền Giáo Tông vuông vức mỗi bề tám thước.

Hai bên Cửu Trùng Thiên từ hai góc bức chơn dung, hơn 16 thước bề cao, có giăng qua hai bên rừng Thiên Nhiên hai hàng cờ Pháp Quốc và Vạn Quốc.

Dài theo hai bên rừng Thiên Nhiên là giàn để cho Chức Sắc, Chức Việc và Ðạo Hữu ngồi đặng xem lễ, chung quanh sân Ðại Ðồng Xã có cắm cờ Ðạo và thắt tuội, treo bông, đốt đèn điện, xem rất ngoạn mục.

Chung quanh Ðại Ðồng Xã có quán nhỏ bán đủ thứ món ăn chay và giải lao, còn dài theo lộ mới, chạy từ sân Ðại Ðồng Xã ra Xóm Mới thì có trên 50 cái quán cơm chay đông nức người ra vô hằng ngày.

NGÀY 12 THÁNG MƯỜI

Ngày 12 là ngày định cho các Họ Ðạo, và Tỉnh Ðạo phải tựu tại Bến Kéo trước khi vô Tòa Thánh.

Ðúng ngày ấy, có trên năm trăm chiếc ghe do tàu kéo về, Ðạo Hữu xuống bến trùng trùng điệp điệp, tiếng kêu chào, tiếng reo mừng inh ỏi. Ngoài đời có thừa dịp cất quán bán cơm chay tại đó, có bán đủ thứ món giải lao, coi như ở một nơi thị tứ lắm vậy.

Số Ðạo Hữu về đường sông tại Bến Kéo đặng bốn mươi lăm ngàn người.

Trong lúc đi đường tỉnh tới Tây Ninh vui lắm, có tàu bay đáp xuống sông xem, có hành lễ dưới ghe, có múa lân mỗi ngày, hai bên sông thiên hạ chạy ra xem không biết bao nhiêu.

Có người đồn rằng: Ðạo kỳ nầy về Tây Ninh sẽ bị bắt vì… vì lẽ gì họ cũng không biết, nhưng cũng tại vậy mà có nhiều người không dám về Tòa Thánh, sau nghe nói lại cuộc lễ được kết quả rất mỹ mãn họ tiếc vô cùng.

Từ Bến Kéo vô Tòa Thánh có trên 8 cây số mà Ðạo Hữu đi nườm nượp luôn luôn, đi từng tốp có, đi đoàn dài có, coi trắng giả trên đường.

Một chập lại nghe kèn thổi, trống đánh, lân múa thiên hạ rủ ra xem, ấy là một Tỉnh Ðạo nào đó đang điệu cộ nhập Tòa Thánh.

Ðó là nói về đường sông, còn về đường bộ thì chuyến xe đò nào cũng chật nức đạo hữu. Trong mấy bữa lễ, xe đò chạy luôn từ Saigon lên Tây Ninh không dứt, tới khuya mà cũng còn chuyến về. Họ nhờ Ðạo mới có bộ hành nhiều như vậy mà lại thừa dịp lên giá quá lẽ. Ngày thường từ Saigon lên Tây Ninh có năm cắc, mấy bữa đó họ lên tới một đồng, còn tiền chở đồ nặng phải tính riêng là khác nữa.

NGÀY 13 THÁNG MƯỜI

Ngày 13, số Ðạo Hữu về Tòa Thánh có trên sáu chục ngàn người.

Với số ấy tức nhiên Tòa Thánh không đủ nhà để cho Ðạo Hữu nghỉ ngơi và lương thực cũng phải thiếu kém. Hội Thánh cũng không dè kỳ nầy Ðạo Hữu về đông đảo như vậy. Sánh với kỳ lễ táng và mấy kỳ lễ lớn trước thì thường thường về chừng bảy, tám ngàn tới một muôn là cùng, cho nên có phỏng định chừng hai chục ngàn, dè đâu lại về đến gắp ba số phỏng định, thì thế nào cũng phải có nhiều sơ thất, buộc một phần Ðạo Hữu phải lót đệm, lót chiếu, nghỉ đở ở hai bên rừng Thiên Nhiên và bề ăn uống cũng phải bị thất thường, song le toàn Ðạo đều biết rõ tình cảnh ấy và đều vui lòng chịu vậy, không có một ai để lời chi thán oán cả. Trái lại mỗi người đều tươi cười hớn hở vì thấy nền Ðạo được thạnh hành, đức tin được vững chặt, quyền hành Hội Thánh được mạnh mẽ, tình yêu thương nhau đặng khắn khít nhiều lắm.

KHỞI HÀNH CUỘC LỄ

Sớm mơi ngày 13, đúng 5 giờ rưởi sáng, nghe đổ ba hồi chuông, cả Chức Sắc đều tề tựu tại Giáo Tông Ðường đặng hành lễ di linh vị của Ðức Quyền Giáo Tông lên Cửu Trùng Thiên.

Di linh vị có Long Mã và Lân của Tỉnh Ðạo Long Hồ và Rồng, cộ của Tỉnh Ðạo Chợ lớn đưa đi .

Qua chiều đúng 4 giờ hết thảy các cộ đều sắp dài theo đại lộ Thượng Trung Nhựt, trước sau như vầy:

Hội Thánh Ngoại Giáo (Mission Étrangère)

  1. Phong cảnh Ðế Thiên.
  2. Bát Tiên.
  3. Vạn Quốc.

Tỉnh Ðạo Biên Hòa (Biên Hòa – Thủ Dầu Một – Bà Rịa)

  1. Ngoại Quốc.
  2. Phong Thần Ðài.
  3. Tứ Linh.

Tỉnh Ðạo Gia Ðịnh (Gia Ðịnh – Tân An – Chợ lớn)

  1. Ông Ðịa.
  2. Bàn hương án Ðức Quyền Giáo Tông.
  3. Cộ Tam Thanh.
  4. Tam Tạng thỉnh kinh.
  5. Thích Ca kỵ mã thoát trần.
  6. Thanh Long.
  7. Bạch Tượng.

Tỉnh Ðạo Long Hồ (Cần Thơ -Vĩnh Long – Trà Vinh – Sóc Trăng)

  1. Bát Tiên kỵ thú.
  2. Hòn non bộ có hình Ðức Quyền Giáo Tông.
  3. Long Mã, Lân.
  4. Pháo bông.

Tỉnh Ðạo An Giang (Hà Tiên – Châu Ðốc – Long Xuyên – Rạch Giá – Bạc Liêu)

  1. Pháo bông.
  2. Bàn hương án Ðức Quyền Giáo Tông trên lưng voi.
  3. Hòn non bộ có hình Ðức Quyền Giáo Tông.
  4. Cộ Jeanne d'Arc.

Tỉnh Ðạo Ðịnh Tường (Mỹ Tho, Gò Công, Bến Tre)

  1. Hòn non bộ.
  2. Bản Ðạo.

Phước Thiện

  1. Long Mã.
  2. Cốt Ðức Lý Ngưng Vương.

Ðúng 6 giờ chiều, nghe đổ ba hồi chuông, hết thảy Ðạo Hữu nam nữ đều vào Ðại Ðồng Xã đặng chờ Chức Sắc Thiên Phong đến.

Tại Giáo Tông Ðường có thiết tiệc đãi các khách quan Tây, Nam ở tại Sàigòn lên.

Bữa tiệc có trên 60 người, có nhiều phóng viên các báo dự.

Tiệc vừa xong thì quan Chủ tỉnh Vilmont cũng vừa đến, đoạn cùng nhau ra Ðại Ðồng Xã xem lễ.

Ðổ một hồi chuông, cả Chức Sắc Thiên Phong vào, lễ nhạc rước rất long trọng.

Ai nấy đều an vị xong xuôi rồi thì cộ mới bắt đầu vô.

Trên Cửu Trùng Thiên, một cây pháo bông đốt lên đỏ ửng trời, kế thấy tấm màn che chơn dung của Ðức Quyền Giáo Tông giũ xuống lộ ra khuôn mặt trọn lành của Ngài. Liền đó, các ngọn đèn "pin" đều chói ngời lên Cửu Trùng Thiên, chiếu rõ chữ Vạn và bức chơn dung.

Tại cửa Tam Quan, pháo phát nổ lên rồi một cây pháo bông rất lớn phực ra mấy chữ:

“ÐẠI ÐẠO TAM KỲ PHỔ ÐỘ”
“LỄ ÐẠI TƯỜNG CỦA ÐỨC QUYỀN GIÁO TÔNG”

Pháo nổ vừa dứt, Ðức Thái Ðầu Sư Thái Thơ Thanh lên ống truyền thinh đọc bài diễn văn khai mạc sau nầy:

“Thưa cùng Chư quí Quan khách,
Quí Ông, quí Bà,

Tôi xin thay mặt cho Hội Thánh Ðại Ðạo Tam Kỳ Phổ Ðộ để lời cám ơn quan lớn Chủ tỉnh Tây Ninh và bà Vilmont, chư quí khách quan, quí ông và quí bà đã sẵn lòng đến dự cuộc lễ Ðại Tường của Anh Cả chúng tôi là Ðức Quyền Giáo Tông Thượng Trung Nhựt.

Chúng tôi vẫn cố tâm lo cho cuộc tiếp rước quí ông và quí bà được trang hoàng, nhưng chắc thế nào cũng có điều sơ thất nên xin quí ông, quí bà vui lòng lượng thứ.

Thưa cùng Ðức Hộ Pháp, Chư Chức Sắc Thiên Phong nam nữ, chư Chức Việc và Ðạo Hữu lưỡng phái,

Tôi xin khai mạc cuộc lễ Ðại Tường nầy và xin thay mặt cho Hội Thánh để lời chào mầng tất cả Chức Sắc, Chức Việc và Ðạo Hữu đã không nại đường sá xa xuôi, vầy đoàn về Tòa Thánh đông nức như vầy đặng tiên hiến Anh Cả chúng ta một cuộc đại lễ rất long trọng. Từ Nam chí Bắc, từ Ðông chí Tây, nơi nào cũng có người thay mặt về Tòa Thánh tỏ dấu rằng chúng ta đều biết trọng ơn của một bậc vĩ nhân đã đem hết tài trí đỡ nâng mối Ðạo Trời. Ngày nay tuy đã đăng Tiên, nhưng cũng còn dùng cái sự chết của Người để đem nền Ðại Ðạo của Chí Tôn lên một bực cao trọng vô cùng.

Thì mới hai năm nay, chúng ta còn nghe tiếng nói của Anh Cả chúng ta, còn thấy Người vùi thân với Ðạo, chẳng quản tuổi cao sức yếu, dầu cực khổ đến bực nào, cũng không thối chí, không nao lòng.

Kiếp sanh của Ngài là một mảnh gương thanh bạch để chứng rằng Ðạo của Chí Tôn là chơn thật là chánh đáng, hiệp với tâm lý và cao trọng của toàn sanh chúng. Chính vì cái chơn thật và chánh đáng đó mà quan Toàn Quyền Robin mới ký mạng lịnh cho Ðạo được tự do tín ngưỡng và quan Chưởng Lý Dupré mới bãi các cuộc bó buộc Ðạo Hữu các nơi, Hội Thánh chẳng hề quên ơn trọng của hai người, và luôn đây tôi cũng xin có lời cảm tạ quan Thống Ðốc Pagès đã sẵn lòng giúp cho Ðạo đặng tự do truyền bá.

Kể từ đêm nay, cuộc lễ sẽ cử hành luôn qua ngày mai và ngày mốt, vậy tôi xin mời chư quí khách quan, quí ông và quí bà thừa lúc nhàn rỗi đến chung cùng với anh em chúng tôi, chúng tôi rất thâm cảm thạnh tình”.

Dứt bài khai mạc rồi, cộ khởi đi ba vòng trong Ðại Ðồng Xã. Còn chính giữa sân thì Long Mã, Lân, Rồng, Voi, Nai, Phụng.v.v… múa. Pháo bông lại đốt tiếp luôn nhiều kiểu rất khéo. Thiên hạ đi xem và Ðạo Hữu đều vỗ tay khen ngợi như pháo nổ.

Ống truyền thinh tuyên bố những cộ được chấm thưởng:

– Hạng nhứt: An Giang và Long Hồ.
– Hạng nhì: Biên Hòa và Phước Thiện.
– Hạng ba: Hết thảy các cộ còn lại.

Ðạo Hữu Nguyễn Văn Boi ở làng Bình Ðức, Tỉnh Long Xuyên được phần thưởng đặc biệt về pháo bông.

Chấm thưởng rồi, cộ kéo ra khỏi Ðại Ðồng Xã đặng khởi sự hành lễ xả tang.

Nhạc trổi trong ống truyền thinh. Ðạo Hữu đứng sắp hàng có trật tự, lễ xướng, Ðức Thái Ðầu Sư chứng lễ với ba Chánh Phối Sư và chư vị Giáo Sư.

Mười sáu cặp Lễ Sĩ đi lễ có thứ tự xem rất đẹp.

Dưới đây là bài văn tế của Ðức Thái Ðầu Sư đọc trong lúc hành lễ xả tang:

Trước Ðại Ðồng Xã đây:

Giữa nền Ðại Ðạo Tam Kỳ Phổ Ðộ, tôi xin thố lộ ít lời bi tâm thống khổ, Anh Cả ta là Ðức Quyền Giáo Tông.

Ôi! Kể từ ngày Ðại Hiền Huynh vâng lịnh Chí Linh ra mở Tam Kỳ Phổ Ðộ đầu năm Bính Dần trên nhờ Ðại Từ Phụ ban bố hồng ân, sắc lịnh cho Nhị vị Hiệp Thiên Ðài là Ðức CAO THƯỢNG PHẨM và PHẠM HỘ PHÁP, nắm Cơ bút mà dắt đường chỉ nẻo, Ðức Ðại Từ Phụ lại cho rằng Ðại Hiền Huynh với ngu Tệ Ðệ là hai ngọn đèn Thiêng liêng để soi sáng cho chúng sanh thấy đường mà đi, vì vậy mà anh em chúng ta tậm tâm quyết chí, kẻ bỏ chức quan tột bực, người đành hủy hết sự sản thế gian.

Ngày lo đêm tính theo phận Hiền Huynh đã thổ tận tinh thần đến ngày hôm nay mới đặng về gần Ðại Từ Phụ.

Than ôi! Lúc hành Ðạo tại thế, kể từ ngày nương thuyền Bát Nhã, bốn anh em ta là Ðức Cao Thượng Phẩm, Ðức Phạm Hộ Pháp, với Ðại Hiền Huynh cùng ngu Tệ Ðệ, ngày đêm chẳng kể trú dạ bất lưu đình, linh đinh ngoài sương gió đặng đem hột Thánh Cốc gieo truyền khắp miền Nam Việt lao khổ không từ, gian nan chẳng kể, rồi về đến Gò Kén khai Ðàn lập Ðạo, thì Hiền Huynh lo tần chạy tảo trên thì đối đãi với tân trào Chánh phủ, dưới lại cao rao phổ thông nền Ðại Ðạo, chác tiền chạy gạo mà cơ khảo đảo lại dập dồn, chịu dày bừa tiếng tăm đồn đãi, rồi lại bị bắt giam, nhịn đói nhịn khát chừng khỏi nơi ràng rạt kế đến ngày cỡi hạc đăng Tiên.

Nhớ thương thay!!!

Ðại Hiền Huynh thừa mạng lịnh mà lãnh chức Giáo Tông quyền, ngày ngồi không yên, đêm nằm không ngủ, vì bị phe nghịch kẻ mới người cũ, quanh mình lũ khũ, theo Hiền Huynh là vị Giáo Chủ, đạp thoi đấm cú cho rủ xác tục mới ra hình Tiên Phật, ấy là luật tạo vật đương nhiên, đến nay Ðức Quyền Giáo Tông, cùng Ðức Cao Thượng Phẩm đã được đăng Tiên ở cảnh Thiêng liêng, nên cầu xin Ðại Hiền Huynh đoái thương chúng em dại, còn tại nơi trần thế nầy bị khảo đảo nhiều bề, mơi lo chiều tính, chưa hề rời rảnh. Nên chúc nguyện anh linh của Ðại Hiền Huynh tưởng tình bố hóa, cho các em đặng ổn thỏa tâm thần hỉ hạ đặng nối gót với Hiền Huynh.

Nhớ Linh xưa!

Dung mạo đoan nghiêm, nết na tề chỉnh, vẹn gìn hiếu Ðạo, lúc vào cửa công đặng phong Hội Ðồng Thượng Nghị, trãi hết gan óc trí não mà giúp Ðời lắm lời kêu ca cùng Chánh phủ đặng bên vực cho sanh chúng nhà Nam, đã làm đặng nhiều gương bổ ích cho nhơn quần xã hội, rồi kế đến hồi Tam Kỳ Phổ Ðộ, Ðại Hiền Huynh thượng lộ, cổ động Lôi Âm, kích chung Bạch Ngọc, mà vun đắp nền Ðại Ðạo, chịu dày bừa cơn khảo đảo, mới lập thành nền Tôn giáo.

Ðến nay cờ Ðại Ðạo đã phất phơ, phướn Tam Kỳ đã vẩn vơ cùng Vạn Quốc, mà Hiền Huynh lại khuất mặt chẳng có hiện tiền, đặng vui mừng cuộc vui mỹ mãn với mấy em cho tạng.

Khá thương thay!

Nhựt lạc tây trầm,
Cổ kim hãn hữu.

Ðường ngàn dặm xa xa, chí sức già còn hăng hái, kia rừng từ bi, nọ bể Nam Hải. Thiệt uất ức thay! Ði chưa đến nơi, trách phần số cướp người về Thiên cổ.

Ðạo muôn năm, vặc vặc dấu xa thơ, quyết chẳng dùng dằng, nào lối bình dương, nào đường tự tại, ngao ngán bấy, phăng vừa ra mối, giục lòng ta thương Ðạo lại thương Thầy.

Rất cảm thay!

Kiếp vô thường ai dễ sống đời đời,
Người bất hủ ta nên ghi mãi mãi.
Làm thành hồn Ðạo ấy tình sâu,
Kỷ niệm anh linh là lẽ phải.

Thống thiết bấy kiết thành câu đối:

“Mộ Ðạo nhứt tâm kiên, mà bất lẫn, niết bất truy, thiên giả sanh di, sanh bất quí”.
“Tích Ðức vạn cổ trọng, sử do truyền, kinh do lục, nhơn thùy vô tử, tử do vinh”.

Diễn nôm:

“Yêu Ðạo bền một lòng, mài không mòn, nhuộm không đen, trời sanh ra, sanh không tủi hổ, hổ mà an”.
“Mến đức để muôn đời, sử còn trọng, sách còn truyền, lời không lục, ai người không chết, chết còn vinh”.

Ô hô!

Ðịa cửu thiên trường, du hữu tận đầu chi nhựt,
Sanh ly tử biệt, vĩnh vô tức hận chi kỳ.

Hỡi ơi!
Khá thương thay!
Khá tiếc thay!


BÀI DIỄN VĂN CỦA BÀ NỮ CHÁNH PHỐI SƯ
Chủ Trưởng Chức Sắc Nữ Phái, đọc trong cuộc Lễ Ðại Tường của Ðức Quyền Giáo Tông

Cung Bạch Ðức Hộ Pháp,
Cùng Nam Nữ lưỡng phái Chức Sắc Thiên Phong,
Chư Quí vị,

Hôm nay đến ngày Ðại Tường Tiên Linh Trưởng Huynh Quyền Giáo Tông, anh em, chị em ta hội hiệp nơi đây, thạnh trần đại lễ rất nên long trọng, ấy cho rõ ràng, niềm đồng Ðạo tương ái tương thân, thỉ chung như nhứt bia tạc theo câu chữ: “Thận chung truy viễn”, để làm gương trong Ðạo Hữu Tín Ðồ.

Ðối với cuộc lễ nầy, tôi rất có lòng ngậm ngùi cảm khái, vì mối cảm khái đau đớn trong lòng tôi, bức rứt trong dạ tôi, nên thường tư tưởng vẩn vơ, sực nhớ công ơn Trưởng Huynh lúc sanh tiền, xiết bao là thê thảm!

Hồi tưởng lại, nền Ðại Ðạo ban sơ khởi phát, đương lúc cuộc đời sôi nổi, thế Ðạo chưa mở mang, một bầu võ trụ minh mông, nào ai biết ảnh Thiên Nhãn của Thầy thế nào là sáng láng?

May thay! Có Trưởng Huynh xuất thế, hiểu biết Thiên Ðình mở cửa, đã tới kỳ Giáo Ðạo Nam Phương, tuy vơi vơi trong biển trầm luân, vô hình vô ảnh, vô sắc vô thinh, mà Thầy đã chớm mở mối Ðạo huyền vi, độ rỗi nhơn sanh lên miền Tịnh Cảnh. Nhưng vì chưa có người thể Thiên hành Hóa, nên gương Ðại Ðạo chưa soi khắp cõi bờ, Trưởng Huynh bèn phát nguyện tu hành, phế hết cuộc đời bước qua đường Ðạo, vưng lịnh trên Cơ bút, lòng lo vì Ðạo vì nhơn sanh, sẵn trong tay một ngọn phướn vô hình, đi truyền bá phổ thông, tỉnh giấc hồn say cho đoàn em thơ dại. Ấy lòng anh chánh, lấy chữ từ bi làm căn cội, mà sẵn lòng bác ái trong đạo đồ, không một chút chi tự đắc tự đa, mà cũng không một mảy chi tranh quyền tranh tước; nhưng hiềm nỗi, cảnh ngộ của Trưởng Huynh lại gặp nhiều phen phong trào rắc rối ác cảm lạ lùng. Ôi! Người bài biếm thế nầy, kẻ kích bác bề kia, muốn đưa Trưởng Huynh cho tới nơi ác đạo. Vậy mà rất cảm thay, Trưởng Huynh một lòng nhẫn nại giữ chữ làm thinh, luống trêu cay nuốt đắng cho qua ngày, chớ chẳng hề nói lại nói đi, sợ e buồn lòng em trẻ; ấy chánh bởi Trưởng Huynh đúng đắn một người đạo đức rộng, học thức cao, đủ tư cách cầm quyền Giáo Chủ, mãng những lo làm sao cho Ðạo Thầy đặng hoằng khai phát đạt, nhơn sanh đặng siêu độ mở mang, thì dầu cho lao thân tổn trí thế nào hay là mang lời chịu tiếng thế nào, vẫn cũng vui lòng an dạ.

Cho nên Trưởng Huynh, bên đường đời Hội Ðồng Thượng Nghị Viện một cuộc hiển vinh, mà đành coi cái tước quyền kia nhẹ như mảy lông, không hề đoái hoài. Ấy tấm lòng của Trưởng Huynh tu trai hành Ðạo, minh bạch giữa nhơn sanh, nhưng vì trong em trẻ vẫn đông người, nên có người hiểu đặng ý Trưởng Huynh, mà cũng có người lục trần chưa tịnh, tam chướng chưa trừ, có ra lời chi quá đáng với Trưởng Huynh, thì Trưởng Huynh cũng sẵn lòng hỉ xả. “Nhẫn nhứt thời chi nộ, miễn bá nhựt chi ưu”, đặng an dưỡng tánh tình đắp bồi Tôn Giáo, trước khỏi phụ lòng Thầy phú thác, sau nữa dìu dắt nhơn sanh, đem hết cả phần xác và phần hồn, gánh gồng trách nhậm, quyền tri Nam Phái mà cũng sẵn lòng giùm giúp nữ lưu, trải mấy năm sắp đặt điều qui, lại dạy học dạy hành, chỉ rõ chữ thiện chữ ác, chữ chánh chữ tà, cho đạo đồ thông hiểu.

Bởi Trưởng Huynh hiểu biết người sanh trong hoàn vũ bấy lâu nay chỉ lo xu hướng cuộc danh lợi, còn về phần đạo đức thiêng liêng, ít có người hiểu thấu, nếu nay chẳng ra công chỉ bảo, thì làm sao mở đặng tánh linh, mà tánh giác chưa mở mang, thì làm sao tạo được “Hòa Bình Thế Giới”; huống chi Ðại Ðạo ra đời, chủ nghĩa dùng nghị lực thiêng liêng dồi mài thế lộc, đặng un đúc vận hội thăng bình, trên Chánh phủ đã có lòng vì Ðạo mở mang, thì chúng ta phải liệu làm sao cho khỏi phụ hồng ân của lượng bề trên chiếu cố.

Vậy nên Trưởng Huynh đã có tài tiên tri tiên giác, thì gắng lòng chỉ dẫn cho các bậc đạo đồ.

Thảm thiết thay! Trường trai khổ hạnh xác ốm thân gầy, lo Ðạo siêng năng tự ngày chí tối, tuổi đã cao đầu đã bạc, mà mảnh lòng vì Ðạo cứng vững thiết đinh; ấy hẳn rõ ràng, Thầy tuyển trạch một người xuất chúng siêu quần, giáng sanh trong cõi hồng trần đặng truyền khai Ðạo Giáo. Người thế ấy, đức thế ấy, mà đạo tâm lại thế ấy, trong Ðạo trường ta đáng nên tưởng thưởng xiết bao!

Phải chi Trưởng Huynh còn mạnh khỏe tuổi qui, thì nền Ðạo hiện giờ chắc còn thêm nhiều bề tiến bộ; nhưng rất thống thiết thay! Lịnh Thầy sớm rước, cảnh nhà xưa, người cũ vội về, chín từng mây cánh hạc xa bay, cửa Ðạo bơ vơ vắng vẻ tăm tích, bóng quang âm thấm thoát, ác tà thỏ lặn giáp đã ba năm, chúng em đây vì lòng thương tiếc anh, trông nhớ anh, nên hội hiệp ngày nay kính dưng lễ mọn, người tuy xa, tích tuy cũ, mà trông lên liên tọa mường tượng như có thấy dạng linh quang của Trưởng Huynh phưởng phất giáng lâm. Vậy em xin kính chúc Tiên linh anh:

Miền Vân Ðộng thảnh thơi nhẹ bước,
Dấu Xích Tòng tiếp rước lần theo.
Chơi trăng cỡi gió dập dìu,
Huân thiên nhạc tấu tiêu thiều đơn ca.
Anh vui thú ta bà thế giới,
Chúng em nay diệu vợi trần gian.
Cuộc đời hiệp hiệp tan tan,
Mưa sầu gió thảm nhớ than xiết cùng.
Nhớ Huynh Trưởng sanh tồn tại thế,
Mảnh phương danh ghi để Ðạo trường.
Dày công khai ngỏ tìm đường,
Tam Kỳ Phổ Ðộ cột rường từ nay.
Lằn sóng Ðạo đổi day trăm ngã,
Vững như trồng sắt đá không xiêu.
Thương em bày dạy dắt dìu,
Từ bi bác ái gương treo rõ ràng.
Cuộc sum họp còn đang vui vẻ,
Thình lình đâu vội vẽ bèo mây.
Xuân qua hạ lại bấy chầy,
Quang âm nhấp nháng đã đầy ba năm.
Gẫm tình cảnh đầm đìa lụy nhỏ,
Lễ Ðại Tường kính tỏ lòng son.
Ôi thôi trong cuộc mất còn,
Nhớ càng thêm tiếc, tiếc càng thêm thương.
Nơi liên tọa mùi hương bát ngát,
Ruột chín chiều tan nát tả tơi.
Bồng Lai cảnh nọ xa khơi,
Linh hồn hiển hích về nơi Ðạo trường.
Chứng lễ mọn lòng thương lấy thảo,
Chút tình si bổ báo ơn xưa.
Linh hồn về chốn Thiên Thai,
Hãy xin nhớ lại Cao Ðài nơi đây.
Ơn mặc hóa giúp hay em trẻ,
Chống thuyền từ độ thế cứu nhơn.
May thay bước Ðạo trùng hưng,
Thiên đăng chiếu rạng bĩ ngàn lần lên.
Muôn năm đặng vững bền mối Ðạo,
Nhờ Tiên linh Chưởng Giáo thiêng liêng.
Ðơn tâm ngưỡng vọng bệ tiền . . .
. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .

Hỡi ôi!
Hiển linh chứng chiếu!

Lễ xả tang xong rồi, Ðạo Hữu Hà Thị Hoa lên ống truyền thinh tụng Di Lặc Chơn Kinh. Ðổ một hồi chuông, toàn Ðạo đều ra bái và giải tán hồi 1 giờ khuya.

Tập chí ÐẠI ÐẠO, số 5 ngày 10 Janvier 1937
Báo quán: 156, rue d’Espagne, SAIGON.



Viết bình luận...