91 Điển Tích Hành Lang Báo Ân Từ

25. Tín nhạn


Tín nhạn là tin tức do chim nhạn đem lại. Tín là tin tức, nhạn là con chim nhạn, tức là con Thiên nga, dịch ra là con Ngỗng Trời. Chim nhạn màu trắng, gọi là Bạch nhạn; màu hồng thì gọi là Hồng nhạn. Chim nhạn rất khỏe, cánh mạnh, bay được rất xa, cư ngụ ở nhiều nơi trên vùng đất phía Bắc nước Tàu. Khi mùa Đông giá rét sắp tới, chim nhạn bay từng đàn về phương Nam để tránh lạnh, vì khí hậu ở phía Nam ấm hơn. Khi mùa Đông qua rồi thì chim nhạn lại bay trở về phương Bắc.

Theo sách Hán Thư, vua Hán Nguyên Đế (49-33 trước Tây lịch) thời Tiền Hán, là vị vua nhu nhược, trong triều đình không có tướng tài, bị nước Hung Nô (Rợ Hồ) ở phương Bắc thường đem quân đánh phá biên giới và xâm lấn vào Trung nguyên. Triều đình không có tướng giỏi chống cự với Hung Nô, nên vua Hán sai Tô Võ đi sứ Hung Nô, giảng hòa giữa 2 nước, nhưng vua Hung Nô không chịu hòa, bắt Tô Võ đày lên miền Bắc Hung Nô, cho chăn 100 con dê đực ở Mục Dương Thành, và bảo rằng : Chừng nào dê đực đẻ con thì mới cho Tô Võ trở về nước.

Tô Võ may nhờ một con vượn cái giúp đỡ, đưa vào sống trong hang núi tránh được tuyết giá rất lạnh lẽo của miền Bắc xứ Hung Nô.

Mỗi lần chim nhạn bay về Nam để tránh rét, Tô Võ viết nhiều bức thư gởi cho vua Hán, rồi bắt chim nhạn, buộc thư vào nách của nó, để nó bay về Nam, đến Trung nguyên, dân chúng bắt được chim nhạn, lấy thơ đem trình vua Hán. Nhờ vậy, vua Hán biết Tô Võ còn sống và bị vua Hung Nô bắt đày lên Mục Dương thành ở phía Bắc nước Hung Nô.

Về sau, khi nước Hung Nô hòa với Trung nguyên, vua Hán sai sứ sang Hung Nô hỏi về Tô Võ. Vua Hung Nô nói rằng Tô Võ đã chết rồi.

Sứ giả đưa thơ của Tô Võ ra, nói Tô Võ còn sống, nên có viết thư về Trung nguyên, nói chúa Hung Nô đày Tô Võ ra Mục Dương thành. Chúa Hung Nô không thể chối cãi được, nên phải thả Tô Võ về Trung Nguyên.

Đó là theo Hán Thư. (Xem chi tiết nơi Điển tích 1 : Tô Võ)

Nhưng trong truyện Chiêu Quân cống Hồ thì có phần khác hơn. (Xem chi tiết nơi Điển tích 30 : Chiêu Quân cống Hồ)

Nàng Chiêu Quân, khi bị đưa đi cống Hồ, đến ải Nhạn Môn Quan, nàng lên Nhạn Lạc đài, khải một khúc nhạc bi ai, rồi viết một bức thơ lâm ly thống thiết, buộc và chân chim nhạn để chim nhạn mang về cho Hán Đế. Xong nàng xuống lầu, lên xe đi qua nước Hung Nô.

Chúa Hung Nô say đắm sắc đẹp của Chiêu Quân, nên Chiêu Quân thỉnh cầu điều gì cũng được chúa Hung Nô chấp thuận. Trước hết nàng yêu cầu chúa Hung Nô bắt tên gian tặc Mao Diên Thọ giết đi, kế đó nàng nói Hung Nô và Trung nguyên đã hòa với nhau thì nên tha Tô Võ về nước, vì Tô Võ đã bị đày quá lâu rồi, chúa Hung Nô cũng chấp thuận luôn.

Sau khi Tô Võ về nước rồi, nàng tìm cách nói gạt chúa Hung Nô là nàng đi ra bờ sông hành hương, thình lình nàng gieo mình xuống sông tự tử. Xác nàng trôi theo dòng nước trở về Trung nguyên.

Như thế, có 2 điển tích về tín nhạn : một là điển tích Tô Võ, hai là điển tích Chiêu Quân cống Hồ.



Viết bình luận...