91 Điển Tích Hành Lang Báo Ân Từ

57. Hữu Phước – Lệ Dung


Hữu Phước là tên của một cậu bé nhà rất nghèo, lên 6 tuổi thì mồ côi cả cha lẫn mẹ. Cậu bé sống một mình, tứ cố vô thân, nên thường rày đây mai đó, lê la khắp thôn xóm để cầu thực qua ngày. Vốn bản chất thông minh, ham học, nhưng vì không tiền, nên cậu đành thúc thủ, không sao vào trường học được, tuy nhiên cậu cũng cố gắng tìm mượn sách vở tự học.

Ngày kia, trong vùng cậu ở có loạn, cậu cùng dân chúng đi xứ khác lánh nạn. Tới xứ lạ quê người, tiền bạc không có, cậu vào ở tạm trong ngôi miếu Thổ Địa cuối làng, hằng ngày xin ăn độ nhựt. Lâu ngày, ai cũng biết cậu bé ở trong miếu Thổ Địa, hỏi tên của cậu thì cậu xưng là Hữu Phước. Người ta nói cậu tên Hữu Phước không đúng, phải gọi là Bất Phước mới đúng. Cứ thế, ngày tháng trôi qua, Hữu Phước thấy rằng, ở ngôi miếu Thổ Địa nầy có phần ấm cúng nên cậu định ở đây luôn, sẽ đi vào rừng kiếm củi đem xuống chợ bán lấy tiền mua gạo, hẩm hút qua ngày.

Một hôm, cậu đi kiếm củi về, thấy có một cô gái đẹp sang trọng đang ở trong miếu. Cậu lấy làm lạ, bậm gan hỏi :

– Công Nương đến đây có việc chi ?

Cô gái không trả lời, mà hỏi lại :

– Anh có phải là Hữu Phước không ?

– Người ta thường gọi tôi là Bất Phước, nhưng tên thật của tôi là Hữu Phước. Công Nương hỏi có việc gì?

Cô gái ngập ngừng một lúc rồi nói :

– Không biết vì sao 4 đêm nay, đêm nào tôi cũng nằm chiêm bao thấy Thần Thổ Địa về cho tôi biết tôi phải đến giúp đỡ anh, vì số tôi và anh có . . .

Cô nói đến đây thì mắc cở, không nói nữa, đưa mắt nhìn Hữu Phước dò hỏi. Hữu Phước vội nói :

– Công Nương lầm rồi, Thổ Địa đêm nào cũng ở đây với tôi, làm gì có chuyện đi đâu được. Vả lại, tôi là kẻ khốn cùng, không nhà cửa, chỉ tạm ở ngôi miếu nầy. Còn Công Nương đây là ai ? Từ đâu tới ?

Cô gái mỉm cười đáp :

– Tôi là Lệ Dung, con gái quan Tuần Phủ ở xóm trên.

Nghe Lệ Dung xưng như thế, Hữu Phước hoảng hồn, vội chạy ra sau miếu trốn mất, không dám tiếp chuyện với Lệ Dung nữa. Lệ Dung hơi ngạc nhiên, nhưng sau đó suy nghĩ thì biết, vì chàng nầy thấy có sự cách biệt giai cấp nên trốn đi.

Thế rồi Lệ Dung lửng thửng ra về. Liên tiếp nhiều đêm, Lệ Dung đều nằm mộng thấy Thổ Địa hối thúc Lệ Dung giúp đỡ cho Hữu Phước có tiền ăn học, vì Hữu Phước có duyên nợ với nàng và sau nầy Hữu Phước sẽ thi đậu Trạng.

Lệ Dung nghĩ rằng mình là phận gái, đường đột đi làm việc nầy thì bạo lắm, nhưng cũng thử giúp đỡ chàng xem sao. Lệ Dung lập thế mua hết số củi của Hữu Phước đem về với một giá cao, rồi cho người thân tín lân la đến chơi với Hữu Phước và đem sách cho chàng mượn đọc.

Hữu Phước nghĩ rằng, có người ngầm giúp đỡ chàng, nhưng cũng tương xứng với công nhọc nhằn của chàng, nên an tâm, cố sức học tập, mong có ngày thi đậu để đền ơn tấm lòng tốt của cô gái ấy.

Thời gian qua mau, kỳ thi mở ra, Hữu Phước đậu được kỳ thi Hương. Chàng mừng rỡ không xiết. Tiếp theo, nơi kinh đô mở kỳ thi Hội. Lệ Dung lén đến miếu Thổ Địa giúp Hữu Phước hành lý để Hữu Phước lên kinh kỳ thi Hội.

Thoát đã qua một năm, Lệ Dung trông ngóng tin tức của Hữu Phước, nhưng éo le thay, tin Hữu Phước vinh qui đâu không thấy, mà cha nàng, quan Tuần Phủ bị mắc tội hàm oan, lịnh vua đày đi Lãnh Nam biết xứ. Mẹ nàng quá đau buồn, sanh bịnh, từ trần.

Lệ Dung mang nỗi niềm thương nhớ cha, đau xót mất đi người mẹ thân yêu, nàng khóc mãi đến nỗi 2 mắt trở nên mù lòa, cửa nhà lần lần sa sút. Nàng lần mò đến miếu Thổ Địa ngày xưa, quờ quạng tìm lại dấu vết thân yêu, và nàng cố hình dung hình ảnh của người bạn trai là Hữu Phước. Nàng đến bàn thờ cầu nguyện Thổ Địa, nhưng Thần Thổ Địa vẫn bặt tăm, không ứng mộng cho nàng. Buồn thảm ! Thất vọng !

Bỗng một sáng tinh sương, Lệ Dung nghe có tiếng nhạc ngựa và quân gia rần rộ, nàng lần ra trước cửa miếu, nghe tiếng gọi to trong âm thanh nức nở : Lệ Dung ! Lệ Dung !

Hai tay Lệ Dung quờ quạng, thì Hữu Phước hiện đến nắm lấy tay nàng, dồn dập hỏi han. Hai người mừng mừng tủi tủi. Hữu Phước thuật lại sơ qua việc ứng thí nơi kinh đô, được may mắn đậu Trạng nguyên, vua thương tình đem Công chúa gả cho, nhưng Hữu Phước tâu bày tất cả sự thật về hoàn cảnh của chàng, đã có nàng Lệ Dung ơn nghĩa xưa nay, ở nhà đang ngày đêm trông đợi. Đức vua thông cảm, rộng lượng khoan dung, cho Công chúa làm thứ thiếp. Nay chàng và Công chúa về đây đặng rước người ơn nghĩa.

Hữu Phước vào miếu lạy tạ ơn đức của Thổ Địa đã khiến xui cho chàng gặp được Lệ Dung. Chàng tạ ơn Thổ Địa xong, bước ra thì lạ lùng thay, đôi mắt của Lệ Dung được sáng trở lại như xưa. Mọi người vô cùng mừng rỡ.

Hữu Phước cho trùng tu miếu Thổ Địa khang trang, mướn người ở thường xuyên trông nom hương khói, xong rước Lệ Dung về kinh đô, tâu bày lên Đức vua các việc. Sau đó, Hữu Phước xin minh oan cho cha vợ là Quan Tuần Phủ, đang bị lưu đày ở Lĩnh Nam. Đức vua chấp thuận cho gọi quan Tuần Phủ trở về kinh, phục lại chức cũ.



Viết bình luận...