Ngày xưa có hai người bạn thân là Trần Ân và Hữu Nghĩa, thuở nhỏ cùng học một thầy. Trân Ân lớn tuổi hơn nên làm anh. Cả hai đều cố công đèn sách. Khoa thi năm đó, hai anh em đi thi. Trần Ân thi đậu, còn Hữu Nghĩa thi rớt.
Trần Ân được vua phong chức, bổ làm Tri Huyện. Hữu Nghĩa buồn bã trở về nhà, nghĩ mình không có số làm quan nên vâng lịnh song thân cưới vợ. Vợ Hữu Nghĩa là người hiền đức, đảm đang rất giỏi các công việc gia đình. Hai vợ chồng sống với nhau rất hạnh phúc. Việc làm ăn không mấy dư dả mà vợ lại sanh con hoài, khiến gia đình đông con càng lúc càng nghèo, bữa cháo bữa rau thật là khổ cực.
Hữu Nghĩa đánh liều, lén đến vườn của ông bá hộ, móc khoai đem về nấu cho con ăn đỡ dạ. Sáng hôm sau, ông bá hộ ra thăm vườn, thấy có dấu đào khoai, ông nghi có người trộm khoai, bèn nhổ lên coi thử, thấy các củ khoai lớn còn nguyên, còn các củ khoai nhỏ thì mất hết. Ông lấy làm lạ, cho đầy tớ ban đêm ra rình, ai đến móc khoai thì bắt đem trình chủ.
Hữu Nghĩa đêm đó cũng lén đến móc khoai, bị bắt tại trận, bị dẫn vào trình ông bá hộ. Hữu Nghĩa khóc nói rằng : Vì nhà quá nghèo, con lại đông, nên buộc lòng đi trộm khoai, nhưng chỉ dám lặt những củ nhỏ, chớ không dám móc củ lớn.
Ông bá hộ động lòng thương nên đem cả gia đình Hữu Nghĩa về giúp việc cho ông, ông nuôi cơm, khỏi lo đói rách.
Ngày kia, Hữu Nghĩa bỗng nhớ đến người bạn cũ là Trần Ân, nên xin phép ông bá hộ cho chàng đi vài hôm thăm bạn. Hữu Nghĩa đến Huyện đường, xin vào gặp quan Tri Huyện. Hai bạn lâu ngày gặp nhau, vui mừng không xiết.
Hữu Nghĩa nói thiệt hoàn cảnh của mình, Trần Ân vô cùng thương xót bạn, gọi một ông thầy bói nổi tiếng đến xem số mạng Hữu Nghĩa thế nào mà sao lại quá nghèo như vậy.
Nhà tướng số bói xong, trầm ngâm một lát nói : “ Số của anh Hữu Nghĩa bị bất đắc kỳ tử trong vòng 3 tháng nữa.”
Trần Ân phiền muộn vô cùng, lo giúp bạn một số vàng và vải lụa để về lo cho vợ con. Nếu bạn có mệnh hệ nào thì số vàng nầy cũng giúp cho vợ con bạn sống tạm qua ngày.
Hữu Nghĩa thực lòng từ chối, nhưng Trần Ân ép bạn nhận lấy. Hữu Nghĩa cảm ơn bạn rồi từ giã ra về.
Dọc đường, Hữu Nghĩa thấy một người đàn bà ngồi bên miệng giếng khóc lóc than thở, dường như muốn quyên sinh. Hữu Nghĩa dừng chân, hỏi. Chị ta cho biết tên là Lệ Du, nhà quá nghèo, thân chị góa bụa, con đông, làm không đủ nuôi con, quá khổ sở nên đành quyên sinh cho khuất mắt.
Hữu Nghĩa nghe tâm sự não nề của Lệ Du, thấy chị ấy còn khổ hơn mình, nên xúc động, liền lấy hết số vàng và lụa của Trần Ân cho mình, tặng hết cho Lệ Du đem về nuôi con, để chị bỏ ý định quyên sinh. Chị Lệ Du cảm động nhận lấy.
Hữu Nghĩa trở về nhà, thuật hết các việc cho vợ nghe, vợ Hữu Nghĩa chẳng tiếc vàng lụa mà còn khen chồng.
Tri Huyện Trần Ân, chờ đúng 3 tháng sau, mời ông thầy bói đến bảo bói xem Hữu Nghĩa lúc nầy thế nào? Thầy bói gieo quẻ, bỗng sững sốt nói :
– Lạ quá ! số Hữu Nghĩa ứng lên không chết mà lại có tương lai sáng sủa nữa. Có lẽ đức năng thắng số chăng ?
Trần Ân bèn cho người nhà đi tìm Hữu Nghĩa xem sao. Cách ít hôm người nhà trở về báo cáo cho Trần Ân biết, việc Hữu Nghĩa đi về nhà, dọc đường cứu chị Lệ Du khỏi quyên sinh. Nhờ công đức đó mà thay đổi được số phận của Hữu Nghĩa. Trần Ân nảy ra ý định giúp bạn được yên ổn cuộc sống gia đình, có thì giờ rảnh rang trở lại việc đèn sách để đi thi.
Hai năm sau, Hữu Nghĩa thi đậu, được vua bổ dụng làm quan, thoát khỏi cảnh nghèo đói, được vinh hiển.