Đổng Vân là người nước Sở, con nhà nghèo, nhưng có tài thao lược, làm quan đến chức Tổng Binh Nguyên Soái. Nhờ tinh thông văn võ, lập được nhiều kỳ công, giúp vua Sở bình định được các nhóm gây loạn trong nước, và làm qui phục các nước nhỏ lân bang. Ông tỏ ra luôn luôn đại lượng nên rất được các nước lân cận kính phục.
Đổng Vân dâng lên vua Sở bảng Cương Chánh, trong đó đại ý nói rằng : Phép giữ nước bao gồm 2 mặt quan trọng nhất : Việc nội và Việc ngoại.
* Việc nội thì phải coi dân như con đẻ, dạy dân các mặt : Trí, Đức, Cần kiệm, Liêm khiết, . . . Các quan phải công bình, liêm chính, coi dân là trọng, lấy sức mình mà tự lực tự cường, chỉnh bị quân sự, luôn luôn phòng ngự.
* Còn việc ngoại thì thân thiện và liên kết với các lân quốc, tương trợ, coi nhau như anh em, không xâm phạm nhau, tận tình giúp đỡ nhau để cùng phát triển.
Sở Vương nhận bảng Cương Chánh, lấy làm đẹp dạ.
Nhưng đối với vị Thừa Tướng đương triều, ông nầy có nhiều tham vọng bá quyền, nên không hài lòng, tìm cách chê bai biếm nhẻ kế sách của Đổng Vân, tâu cùng Sở Vương :
– Nước Sở ta đang hồi cường thịnh, các tiểu quốc lân bang đang ở thế suy. Nhơn cơ hội nầy, ta bắt các tiểu quốc phải thần phục Sở, chịu phận chư Hầu, hằng năm phải triều cống nước Sở, rồi ta đặt quan giám sát việc binh bị ở mỗi tiểu quốc. Nếu ta để các lân bang liên kết được với nhau thì e Sở quốc khó đương cự nổi, chi bằng Bệ hạ nên tính trước là hơn.
Vua Sở có mộng bá quyền, nghe Thừa Tướng nói thế thì thích chí nhưng dần dừ chưa quyết. Thừa Tướng biết thế, tìm cách tâu thêm, vạch ra cái vinh quang của một Bá chủ chư Hầu, để cho Sở Vương ham thích. Cuối cùng, Thừa Tướng thành công, Sở Vương nghe theo kế hoạch của Thừa Tướng.
Đổng Vân hết sức khuyên can Sở Vương không nên nghe lời Thừa Tướng, kẻo gây ra chiến tranh với các lân bang.
Vua Sở rất muốn làm Bá chủ chư Hầu nên nghe theo Thừa Tướng, bỏ ngoài tai lời khuyên của Đổng Vân.
Đổng Vân rất buồn bã, biết rằng chẳng bao lâu sẽ có chiến tranh liên miên giữa nước Sở và các lân bang. Đổng Vân còn ngại Thừa Tướng mưu hại mình, nên xin vua cho về quê dưỡng lão. Sở Vương liền chấp thuận, bởi vì Đổng Vân còn tại triều thì còn cản trở chính sách bá quyền của Sở Vương.
Vua Sở ra lịnh cho các quan giữ ải kéo quân qua các tiểu quốc buộc phải thần phục Sở, chịu phận chư Hầu, hằng năm triều cống. Các tiểu quốc yếu thế đành cam chịu nhưng họ rất tức giận. Họ lại nghe tin Đổng Vân đã từ quan, không còn làm Nguyên Soái nữa. Họ lần lần tìm cách liên kết lại với nhau để chống nước Sở. Quân Sở dần dần mất đi thế mạnh, rút binh lui dần. Trong vòng có 3 năm mà quân liên bang các nước đã đánh chiếm được 10 ải của Sở. Quân Sở đang trong thế nguy. Các tướng đồng tâu lên vua Sở xin đi rước Đổng Vân về triều cứu nguy nước Sở.
Sở Vương túng thế phải nghe lời chư tướng, nhưng vua rất ái náy, vì trước đây nhà vua ham làm Bá chủ, không nghe lời khuyên của Đổng Vân. Nhà vua sắp đặt xa giá đi lên núi Hoài Sơn để cầu Đổng Vân. Đổng Vân vội ra nghinh tiếp.
Sở Vương thấy một nhà sư ra vái chào thì ngạc nhiên, nhìn kỹ lại mới biết nhà sư nầy chính là Đổng Vân trước đây, nay qui y vào cửa Phật. Nhà vua nói sơ qua tình hình giữa nước Sở và các lân bang, nhà vua tỏ ý hối tiếc đã nghe lời Thừa Tướng, không theo Cương Chánh của Đổng Vân, nên mới xảy ra sự nguy hiểm ngày nay, yêu cầu Đổng Vân trở lại triều đình, điều khiển 3 quân tướng sĩ để cứu an nước Sở.
Đổng Vân nghe qua, cảm thấy xốn xang vì tình nghĩa vua tôi, và nỗi khổ sở của dân chúng trong chiến tranh, nhưng nghĩ lại, giờ đây mình đã xuất gia tu hành, không còn muốn biết đến việc thế gian nữa, nay trở lại nắm binh quyền, định an bờ cõi, thì có phạm giới luật tu hành không.
Đổng Vân phân vân, chưa biết liệu tính phương nào, nên tâu xin Sở Vương hỏi lại thầy mình là Thiền Sư Thiên Ấn.
Thiền Sư Thiên Ấn yết kiến vua Sở, nói với Đổng Vân:
– Con nay là đệ tử của Phật, nhưng xác thân còn chịu ơn vua lộc nước, nên con cần đáp đền cho xong phận sự thì mới an lòng tu niệm.
– Bạch thầy, nếu con trở lại triều đình lo việc chiến tranh phục hưng bờ cõi, liệu có vi phạm giới luật không ?
– Con không nên trở lại cầm ấn Nguyên Nhung điều binh khiển tướng, mà con nên biểu hiện là một nhà tu, chơn đi giày cỏ, tay cầm chuỗi hột từ bi, miệng kêu gọi tình thương đến các lân bang, thì có thể cảm hóa các vua mà bãi cuộc đao binh. Con kíp lên đường cứu nước cứu dân.
Đổng Vân nghe lời của Sư phụ, theo vua Sở trở về triều đình. Đổng Vân viết thơ gởi đến các vua lân bang, bãi bỏ việc triều cống cho Sở, phân tích lẽ hơn thiệt, lời lẽ ôn tồn nhưng cứng rắn, kêu gọi các nước bãi binh, rút binh trở về ranh giới cũ, hoà hiếu với nhau, tránh cho dân chúng cảnh điêu linh tàn phá của chiến tranh.
Lời nói đầy tình thương dân, mến chuộng hòa bình của một nhà sư, mà trước đây là một Nguyên Soái lẫy lừng tên tuổi, khiến cho các vua lân bang ngưỡng mộ, đồng cam kết rút quân, bãi việc chiến tranh, ký kết hòa bình.
Nhờ đó, trải qua một thời gian dài, nước Sở và các lân bang sống trong hoà bình, dân chúng vui vẻ hạnh phúc.