Tống Hoằng, làm quan Đại Phu dưới triều vua Quang Võ nhà Hậu Hán, tánh tình chánh trực và trung hậu.
Thời đó, vua Quang Võ muốn có một người bác học luôn ở bên cạnh mình để lo bàn việc nước.
Tống Hoằng tiến cử Hoàn Đàm, tâu rằng :
– Học vấn của Hoàn Đàm có thể sánh được với Dương Hùng và Lưu Hướng đời Tây Hán.
Do đó, vua Quang Võ phong cho Hoàn Đàm chức Cấp Sự Trung, thường ngày ở bên vua. Mỗi lần có yến tiệc, vua thường bảo Hoàn Đàm đánh đàn. Hoàn Đàm đàn toàn các bản nhạc kích thích sự dâm ô của nước Trịnh để làm vui lòng vua.
Tống Hoằng biết được, liền gọi Hoàn Đàm đến trách là đã đem loại nhạc bất chính cho vua nghe. Tống Hoằng tâu :
– Bản ý của thần khi tiến cử Hoàn Đàm là để đem tài năng và lòng trung giúp Bệ hạ, nhưng ngày nay quan trong triều thích nghe âm nhạc của nước Trịnh, đó là tội của thần.
Vua giật mình tỉnh ngộ, liền cách chức Hoàn Đàm, tự nhận đó là lỗi của mình. Nhà vua rất kính nể Tống Hoằng.
Vua Quang Võ có người chị là Hồ Dương Công chúa, sớm góa chồng. Công chúa tỏ ý ái mộ Tống Hoằng nói : “ Nếu ai được như Tống Hoằng thì mới ưng làm chồng.”
Vua Hán Quang Võ biết vậy, nên cho gọi riêng Tống Hoằng đến thử ướm lời, hỏi rằng :
– Ngạn vân : Quí dịch giao, phú dịch thê, hữu chư ?
(Ngạn ngữ rằng : Sang đổi bạn, giàu đổi vợ, có chăng ?)
Tống Hoằng liền tâu rằng :
– Thần văn : Bần tiện chi giao mạc khả vong, tao khang chi thê bất khả hạ đường. (Thần nghe : Bạn bè lúc nghèo hèn chớ nên quên, người vợ tấm cám chớ nên bỏ.)
Hán Quang Võ và Hồ Dương Công chúa nghe Tống Hoằng nói như thế thì rất kính phục Tống Hoằng là người trung hậu, có thủy có chung, nên bỏ ý định ghép Tống Hoằng với Công chúa.
Tống Hoằng có người vợ ở nhà, chẳng may bị bệnh nên phải mù lòa. Hằng ngày, ngoài giờ làm việc quan, Tống Hoằng thường săn sóc vợ, và tới bữa ăn thì đút cơm cho vợ ăn.
Dù vợ bị mù lòa, Tống Hoằng vẫn một lòng thương yêu chung thủy. Thật trên đời ít có người được như thế, nên để gương tốt mãi về sau.
Trong tác phẩm Nữ Trung Tùng Phận, Tiên Nương Đoàn thị Điểm khen Tống Hoằng :
Tống Hoằng chí trượng phu không đổi,
Giữ nhơn luân, sợ lỗi đạo hằng.
Từ duyên Công chúa giao thân,
Đút cơm vợ quáng, ân cần dưỡng nuôi.
Người đời cũng thường nhắc đến Tống Hoằng qua câu chuyện đối đáp giữa Tống Hoằng với vua Hán Quang Võ :
Có lần vua Hán Quang Võ hỏi Tống Hoằng :
– Chừng nào thiên hạ thái bình ?
Tống Hoằng suy nghĩ rồi đáp :
– Chừng nào quan văn không tham tiền, quan võ không tiếc chết, chừng đó thiên hạ thái bình.