91 Điển Tích Hành Lang Báo Ân Từ

58. Lôi Chấn Tử cứu cha thoát nạn


Tây Bá Hầu (sau là Châu Văn Vương) được lịnh của vua Trụ gọi gấp về triều, nên gấp rút sắp đặt công việc để theo sứ giả đến kinh đô. Trên đường đi, khi đến núi Yên Sơn thì gặp Trời đổ mưa rất to, lại nổ ra một tiếng sấm thật lớn, dường như lở non rúng đất, ai nấy đều thất kinh hồn vía. Khi hết mưa, Tây Bá Hầu nói với chư tướng hầu cận :

– Sấm lớn quá, chắc có tướng tinh ra đời, các ngươi đi tìm quanh đây xem sao.

Các tướng vâng lịnh đi quanh, xảy nghe tiếng con nít khóc ré, quân lính đến thấy một đứa bé mới sanh, chắc đây là tướng tinh, bồng về trình Tây Bá.

Tây Bá mừng rỡ hỏi kỹ trước sau, thấy thằng nhỏ mặt như nhụy đào, mắt như sao nháy thì mừng lắm, nói:

– Số ta có 100 đứa con, đã sanh được 99 đứa rồi, nay nuôi thêm thằng nhỏ nầy nữa là đủ 100. Tướng mạo của thằng nhỏ nầy ngày sau quí lắm ! Bây bồng nó đi vô xóm, đặng mướn vú nuôi, đợi 7 năm nữa, ta đi về ngang đây sẽ rước nó.

Tây Bá Hầu chưa đi tới xóm, xảy thấy một Đạo sĩ vái chào Tây Bá, nói rằng :

– Chào Chúa công.

Tây Bá lật đật xuống ngựa đáp lễ, hỏi :

– Thầy ở động nào, gặp tôi có việc gì ?

– Tôi là Vân Trung Tử, ở động Ngọc Trụ, núi Chung Nam, bởi nghe sấm nổ lớn, biết có tướng ra đời nên đến đây tìm.

Tây Bá Hầu truyền đem đứa nhỏ tới, đưa cho Đạo sĩ xem. Vân Trung Tử bồng nó rồi nói rằng :

– Tướng tinh đợi chừng nầy mới ra đời ! Chúa công cho tôi đem về núi nuôi nó, chừng nào Chúa công về đây, tôi sẽ trả lại cho.

– Tôi cám ơn thầy, song lâu năm mới gặp, nên phải đặt tên cho nó để nhớ mà nhìn sau nầy.

– Trong sấm sanh ra thì theo đó đặt tên Lôi Chấn Tử.

Tây Bá khen phải, rồi để cho Vân Trung Tử bồng Lôi Chấn Tử về núi Chung Nam nuôi dưỡng.

Vân Trung Tử là vị Tiên, học trò của Đức Nguơn Thủy Thiên Tôn, biết Tây Bá Hầu phải bị vua Trụ giam giữ tại thành Dũ Lý 7 năm, nay mãn hạn, nhưng còn tai ương một chút, và đã đúng kỳ giao Lôi Chấn Tử cho Tây Bá, liền sai học trò là Kim Hà đồng tử gọi Lôi Chấn Tử vào động, nói rằng :

– Nay cha ngươi đương mắc nạn, phải đi cứu cho mau.

Lôi Chấn Tử nói :

– Thưa thầy, chẳng hay cha của con là ai ?

Vân Trung Tử thuật hết chuyện cũ 7 năm về trước, nói:

– Cha nuôi của ngươi là Tây Bá Hầu đang mắc nạn tại ải Lâm Đồng. Ngươi ra núi Hổ Nhi kiếm đồ binh khí, đặng ta dạy võ nghệ cho mà xuống núi cứu cha.

Lôi Chấn Tử vâng lời thầy, đến núi Hổ Nhi tìm binh khí, chẳng thấy binh khí nào hết, mà lại thấy cây hạnh có 2 trái chín đỏ rất ngon, liền leo lên hái ăn, ăn thử một trái thấy rất ngon liền hái trái kia ăn luôn. Ăn xong thì cảm thấy 2 nách ngứa ngáy khó chịu, thấy mọc ra 2 cánh lớn như cánh chim đại bàng. Lôi Chấn Tử rụng rời tay chân, ngã lăn bất tỉnh. Một hồi tỉnh dậy, rờ sóng mũi quá cao, nanh ló khỏi môi, mặt xanh tóc đỏ, mình cao 2 trượng, lưng lớn 10 vừng, tướng mạo dị kỳ. Lôi Chấn Tử không biết vì sao mình lại biến hình quái lạ như thế.

Vân Trung Tử xem thấy thì vỗ tay cười lớn, chỉ Lôi Chấn Tử, ngâm rằng :

Ăn hai hạnh đỏ sanh đôi cánh,
Cầm một gậy vàng giúp đế vương.
Bay khắp đất trời làm sấm gió,
Biết bao phép tắc định âm dương.
Mắt lồi sáng giới đôi tròng bạc,
Tóc dửng phất phơ một sắc hường.
Tướng tợ Lôi Công, oai tợ sét,
Phò cha dựng nước dẹp nhà Thương.

Vân Trung Tử dắt Lôi Chấn Tử vào vườn đào, ban cho một cây gậy vàng, dạy võ nghệ một lát thì tinh thông, phép tắc mầu nhiệm, rồi lấy son viết chữ PHONG bên cánh tả và chữ LÔI bên cánh hữu. Vân Trung Tử bảo :

– Ngươi mau bay xuống ải Lâm Đồng cứu cha là Tây Bá Hầu, song chẳng đặng giết tướng Trụ, cũng không đặng theo cha, phải trở về đây ngay đặng học thêm phép tắc, sau ta sẽ cho xuống núi giúp cha và anh phạt Trụ.

Lôi Chấn Tử tạ ơn thầy, đi ra khỏi động, vỗ 2 cánh Phong Lôi, tức thì bay tới ải Lâm Đồng, đứng trên núi, thấy một ông già cỡi ngựa chạy trốn, phía sau có một toán quân đuổi theo, nghĩ chắc là cha mình mắc nạn, nên gọi lớn :

– Ông có phải là Tây Bá Hầu đó không ?

Tây Bá nghe tiếng gọi, ngó lên núi, thấy một người như quỉ sứ thì quá sợ hãi, lại nghĩ người nầy sao biết mình là Tây Bá, lại nghĩ mình đang lúc thế cùng thì còn sợ gì nữa, liền cho ngựa chạy lên núi, đến chỗ Lôi Chấn Tử hỏi :

– Tướng quân là ai mà biết tôi là Tây Bá Hầu ?

Lôi Chấn Tử nghe rõ, liền quì xuống lạy vua cha và thuật rõ các việc. Tây Bá Hầu mới biết đó là Lôi Chấn Tử biến thân, bây giờ là học trò Tiên, thì rất vui mừng.

Lôi Chấn Tử kêu cha leo lên lưng mình, nhắm mắt lại, để Lôi Chấn Tử bay qua 5 ải. Trong chốc lát Lôi Chấn Tử quạt đôi cánh Phong Lôi, bay thoát qua khỏi 5 ải, đến đất Tây Kỳ. Lôi Chấn Tử lạy Tây Bá Hầu từ giã để trở về núi Chung Nam theo lời thầy dặn.



Viết bình luận...